Đã lâu lắm rồi mới bao gồm tâm tình ngồi gọi một cuốn đam mỹ dài hơn nữa 2.400 pages word tiếp tục trong 4 ngày liền, quan trọng hơn, đó là lại độc nhất công nhiều thụ.

Bạn đang xem: Xuất vân thất tông tội

Ngoại trừ Tam Thê Tứ Thiếp, quả thật cần thiết kiếm ra nổi cỗ nào về duy nhất công nhiều thụ ra hồn hơn nữa, cơ mà cũng vị phải triệu tập cho sự nghiệp của đậy nhà, cho nên vì vậy loanh quanh lại những bộ của Mãn Tọa nhưng thôi. Tiếp theo đó trở lại chuỗi ngày đeo đuổi niềm đam mê bắt đầu – SA (HxH), phải cũng đắn đo đã bao lâu rồi không còn đọc Đam Mỹ thể các loại này.

Thật sự trong tâm can, mình luôn nghĩ rằng, 1×1 luôn là giỏi nhất, mặc dù thế trên đời không tồn tại gì là tốt đối, mà bản thân cũng không có khả năng lý giải được chiếc gọi là ái tình, nên rốt cục cúi đầu gật đầu hiện thực rằng bao gồm cái call là NP tồn tại, như là một định dụng cụ hiển nhiên của các tâm tình không bao giờ biết vừa lòng của hủ nữ, rằng tại sao A được nhưng mà không chọn, B cũng được mà sao ko lấy, quan sát anh C ôm mọt tương tứ thật tội … sau cùng thấy tốt nhất có thể cứ gom không còn A,B,C … (gom luôn luôn cả bảng chữ Alphabet vào luôn luôn càng tốt), đỡ đề xuất phí của trời.

Tuy rằng thời hạn đọc đam mỹ không lâu, tuy vậy cũng đủ đển bạn dạng thân tích lũy, biết được thêm các điều.

Mối quan hệ tình dục giữa bạn và người, sự liên kết trói buộc không những có huyết thống mà còn tồn tại ái tình, kèm theo theo là nhiệm vụ và nghĩa vụ. Nhưng kể tới yêu thì nên đề cập mang đến bao áp lực đến từ rất nhiều nơi tiếp tục kéo nhằm thử thách đôi tình nhân. Cho nên đến cuối cùng, ai là tín đồ đứng lân cận mình nghỉ ngơi cuối con đường, bắt đầu là bạn thật sự trọn đời định kiếp bình thường thân, không chỉ đơn giản một chữ “ái” là rất có thể vượt qua tất cả.

“Tín, trọng, nghĩa, tình” là thứ đặc biệt quan trọng để góp ái hiện hữu.

Cho nên phiên bản thân dù thỉnh thoảng phải rơi nước mắt thống hận mang lại số phận lao đao của đôi trẻ, tuy thế cũng ngậm ngùi hạnh phúc vì chỉ tất cả như vậy, chân ái bắt đầu thật sự được thăng hoa.

Mình cực kì ghét những chuyện tình hồng phấn, hồng đậm, hồng hoa … cả tấn bột phấn trang điểm trong đó: nhị anh yêu thương nhau, mặt nhau, niềm hạnh phúc trọn đời … hoàn. “Trời ơi, hụt hẫng!” cho dù sao cũng là đam mỹ, chưa hẳn cổ tích mà, một chữ “Hoàn” có tác dụng tan vỡ vạc biết bao kỳ vọng.

Ối chà, lảm nhảm khá bị nhiều. Tuy thế quả thật tóm lại lại là mình không hề kỵ NP, tuy thế vô cùng ngán vụ công – thụ bá láp bá xàm. Công ko ra chuẩn công, thụ ko ra chuẩn chỉnh thụ, quy trình cưa cẩm cũng không tồn tại gì nổi bật, cứ gắng xáp vào là yêu, vì chưng muôn ngàn lý do, muôn nghìn tình huống mà trao thân giữ hộ phận chẳng tất cả chút luyến tiếc, rồi cũng cứ thay mà share tình nhân chẳng chút đắn đo, đó mà là yêu??? vật dụng lỗi mang đến mình thiết yếu chấp nhận.

Cho nên, *bắt đầu vào việc chính* xung quanh Tam Thê Tứ Thiếp ra, tình thực không nghĩ là sẽ tìm kiếm được bộ như thế nào khác hoàn toàn có thể khắc sâu vào tâm trí mình. Và tôi đã lầm thật, Xuất Vân Thất Tông “Tội” của Li Miêu R quả thật có khiến mình điêu đứng mấy ngày liền, không chỉ vì tuyến nhân thứ được gây ra rất quánh biệt, hơn nữa cách xây dựng trường hợp truyện, diễn biến tình cảm, biểu lộ nội trung ương … cũng khá đặc sắc.

*

Bộ này là xuyên không, huyền huyễn. Nói đến anh công – Mạc Tử Úy – là thương gia *hay nói đúng chuẩn hơn là gian thương* ở hiện nay tại, “bùm” 1 cái mở ra ở Xuất Vân, một quốc gia sắp bị diệt vong, cùng với lời tiên báo đã được định từ rộng ngàn năm trước. Xuất Vân có 7 thần phụ trợ, nhưng rủi ro do “Thần tính” không hề thấp *thiệt lòng muốn dùng từ bỏ thú tính lắm luôn* cần đã quy phạm hẹn ước, làm cho hại chính phiên bản thân mình, cũng có tác dụng hại luôn cả Xuất Vân. Nhiệm vụ của Tử Úy đó là tìm lại thất thần, giúp họ giải tội, cũng đồng thời giúp đỡ Xuất Vân ra khỏi nạn kiếp.

Xem thêm:

*chỉ lên trên* cái thằng mang áo xanh, tóc ngắn + đứng kế bức tranh chính là anh công – Mạc Tử Úy. Còn lại là dàn “Thần thụ mỹ cô bé tuyệt sắc tuyệt tài” *tác đưa cũng biết phân màu dễ sợ*. Theo thiết bị tự: màu trắng + uống trà: Bạch Tiêu (Bạch Long); color vàng/ black + cỗ áo vàng: Diệu Thí (Phượng Hoàng); Màu đất + tóc đỏ: Hồng Việt Nhiên (Xính Quy); màu sắc lam nhạt + đóa hoa tiên: Huyễn Tuyết (Tuyết Điêu); màu sắc tím + bé cọp: Tử Lão (Tử Hổ); màu sắc xanh/ 1 chùm màu + thùng màu chấm bi: mang Tàn (Hắc Xà); màu sắc … còn lại: Doanh Thiên (Đại Bằng).

Tất nhiên bộ nào cũng có cái hay loại dở. Vậy bản thân xin nói hầu như điều không làm mình phù hợp lắm.

Một, giải pháp xây dựng đường nhân vật. Thiếu hiểu biết vì sao Tử Úy luôn luôn chạm chán nạn, nhưng lại đều rất có thể may mắn thoát khỏi nạn kiếp một giải pháp thần kỳ không thể tin được. Ừ thì coi như có những thần sống bên cung cấp đi, tuy vậy cũng không đến nỗi như mong muốn đến mức đó chứ? thật tình mà nói có thỉnh thoảng là do bao gồm anh dùng cái đầu thiên biến chuyển vạn hóa của chính mình để giải nạn, đó cũng là điều tốt, tuy vậy lại khiến mình có cảm hứng như anh “thần trí trả đần” vậy đó. Rất có thể vô tri vô giác tra cứu kiếm, phát minh sáng tạo ra phần đa phương phương pháp vô cùng đặc biệt quan trọng để có đến chiến thắng cho mình, thật lòng anh chỉ dễ dàng là một yêu quý nhân nhỏ bé lành mạnh và tích cực lao hễ kiếm tiền nuôi thân qua ngày như ban đầu được tạo kể cũng tương đối uổng, nói sinh hoạt thời tiến bộ anh là nhà thiết yếu trị hay nhà phát minh, thậm chí là một ông chủ có trong tay ngàn tiến thưởng thì bản thân còn tin được. Xin thứ lỗi, nhưng bạn dạng thân mình thì thấy anh Tử Úy trong trên đây đúng thật là có tính chất bỉ ổi của gian thương, tuy nhiên với tư cách là 1 trong người có tác dụng ăn nhỏ dại thì cái đầu của anh quả thật khiến người khác khiếp sợ đó, anh thừa là tuyệt vời luôn, bí quyết thể hiện nhân thứ Tử Úy ở lúc đầu truyện và lúc giữa cùng cuối truyện gồm chút khúc mắc. Dẫu vậy đây không hẳn vấn đề trọng yếu.

Hai, cách xây dựng con đường tình cảm của các nhân vật. Tử Úy không còn hiểu đồ vật gi là phong tình, vì dù sao cũng là dân có tác dụng ăn, với quan niệm “tiền bội bạc luôn đặt hàng đầu, sót lại đều là phù du” nên luôn luôn vô tình làm cho tổn yêu quý các nhỏ bé thụ, rất nhiều thì cũng nhiều. Dẫu vậy ngay thời điểm quan trọng đặc biệt nhất, anh luôn tìm được cách gỡ gạc, hay tình cờ vô ý gỡ gạc được, sau cùng “bùm” *tiếng pháo hoa chúc mừng* anh dành được trong tay nhỏ bé thụ, trả toàn, trọn vẹn thuộc về tay anh. Tính năng này gọi là hay hay là hên đây??? Thấy giải pháp anh đã đạt được các nhỏ nhắn thụ khiến cho em trái thật kính yêu cho mấy anh công đầu đất không còn nhìn ra được chổ chính giữa ý của các bé bỏng thụ, mà dù có phân biệt cũng do dự tiếp theo làm những gì thì giỏi bên công ty mình luôn. Vớ nhiên đó cũng là điều tốt, nhưng mà nếu xẩy ra quá 2 lần thì cảm thấy bao gồm chút miễn cưỡng. Tuy nhiên nói phổ biến cũng không phải vấn đề trọng yếu.

Quá trình H ban đầu với nhì em thụ trước tiên có chút miễn cưỡng, lần thứ nhất là bị chuốc thuốc, lần sau là vì tức giận yêu cầu nãy sinh ý muốn “giận cá chém thớt, mượn H trả thù” … *cảm thương mang đến hai em thừa đi*; tất cả lần H với em thứ tứ cũng khiến cho mình thấy tất cả chút gượng gập … Nhưng có lẽ cái có tác dụng mình có chút không thích là nguyên nhân ban sơ H phát sinh chỉ vị nghĩa vụ, sau thời điểm có H thì dính thêm cái trách nhiệm vào, quá trình hình thành ái là một trong chuỗi nhiều năm phía sau nữa, còn đối tượng thì nghiễm nhiên đã có định sẵn, dù hy vọng dù ko thì cũng phải làm, đề xuất thật tình gồm chút … *thở dài* bao gồm chút tủi mang đến mấy em thụ tiên phong dễ sợ. Ban đầu nghĩ rằng đây chính là vấn đề trọng yếu, nhưng sau khi đọc không còn cả bộ thì lại phạt hiện, nó cũng chẳng là sự việc trọng yếu đuối gì cả.

Kaori: cố thì kể ra làm gì???

Mai: **Đạp**

Thật lòng nhưng mà nói, sạn thì đâu chả có, mặc dù là một người sáng tác tầm cỡ đi nữa cũng phải có chút sơ sót, gạo tất cả ngon đến đâu cũng phải bao gồm sạn mà buộc phải soi mói thừa cũng ko tốt. Tóm lại là bộ này còn có 3 ưu điểm có thể đánh cất cánh 2 yếu điểm ở trên nhằm mình thấy chổ chính giữa đắc, có thể vui vẻ chấp thuận việc mình đã bỏ phí tổn mất mấy ngày trời để ngồi đọc đến hết cả cỗ 210 chương này.

Một, cách xây dựng con đường nhân vật. Các nhân vật mỗi cá nhân một vẻ, không một ai giống ai. Không rất nhiều vậy, tính cách của các bé thụ cũng cân đối với hoàn cảnh sống, thân phận của các bé. Đôi thời gian đọc bắt buộc phát cười vì chưng tính cách của những nhân vật, từ bỏ thiện mang đến ác đều mang trong mình một nét hết sức đặc sắc, vày vậy lúc đứng lại mặt nhau rất có thể tạo phải những tình huống cười ra nước mắt, cũng có thể có khi khiến cho ta chạnh lòng. Bọn họ, từ bỏ người cho đến thần, đều mang trong mình 1 cái chất rất riêng, nhưng các chiếc chất đó vô cùng thật, tựa như những phiên bản sao mà bạn cũng có thể thấy sống mọi fan xung xung quanh mình. Họ thể hiện chính bạn dạng thân họ, hỉ nộ ái ố đều mô tả rõ với từng phương pháp thể hiện khác nhau, không tồn tại chút đưa tạo, không có chút huyền huyễn làm sao *tất nhiên ngoại trừ cái vụ “Thần đội vệt người” ra*.

Kaori: bộ đang tiếp thị chương trình “Chất riêng rẽ của tôi” sao??? tín đồ ta trả từng nào vậy?

Mai: *trừng mắt* Biến!

Hai, cách xây dựng tuyến cảm xúc giữa các nhân vật. Từ anh công – Mạc Tử Úy cho 7 nhỏ nhắn “Thần” thụ: Bạch Long _ Bạch Tiêu; phụng hoàng _ Diệu Thí; Đại bằng _ Doanh Thiên; Tuyết Điêu _ Huyễn Tuyết; Xích Quy _ Hồng Việt Nhiên; Tử Hổ _ Tử Lão; Hắc Xà _ mặc Tàn … mỗi cá nhân đều với trong mình một vệt thương lòng, nỗi ám hình ảnh của thừa khứ. Mỗi cá nhân có phương pháp thể hiện khác nhau, nhưng thông thường quy cũng chỉ điểm lại một chỗ: sự cô đơn. Dù là thần hay là fan thì cô đơn luôn là máy khiến họ sợ hãi đương đầu nhất. Chúng ta trải qua hơn 148 năm, trải qua bao kiếp tái sinh … sau cùng đối khía cạnh là bóng tối vô hạn, là việc hối hận day ngừng cùng sự tự khắc khoải hình nhẵn của “Vương”, của “Quốc sư”, chưa phải vì yêu, mà vì tín đồ đó là người hoàn toàn có thể cho bọn họ sự ấm cúng để đẩy lùi bóng tối cô đơn luôn chập chờn vây quanh lũ họ. Mất tín đồ đó rồi, còn tồn tại ai khác hoàn toàn có thể cho họ được điều đó? bọn họ phải chờ đón thêm bao lâu nữa mới hoàn toàn có thể tìm thấy được fan đó? tìm kiếm thấy rồi, họ phải đương đầu với tội lỗi của bản thân ra sao?

“Cái xứng đáng sợ không phải là đối mặt, nhưng mà là không gian gian chờ đợi để đối mặt.”

Cách nhân vật thư thả thoát thoát ra khỏi cái kén chọn của thừa khứ luôn ôm lấy họ, thoát thoát ra khỏi cái bóng của rất nhiều người trong vượt khứ để nhìn nhận và đánh giá chân chính con tín đồ ở hiện nay tại; biện pháp nhân vật đối lập với thừa khứ và bây giờ thật sự khiến mình cảm động. đặc biệt nhất, mình vô cùng thích giải pháp anh công từ từ dùng hình ảnh, cần sử dụng ánh sáng, dùng tất cả tình cảm của chính bản thân mình giúp các bé thụ bước thoát ra khỏi bóng tối để đối diện với ánh dương quang đãng thật sự rất thật. Ko chút mưu đồ, ko chút tính toán, Tử Úy làm vì anh thấy anh cần làm, anh cần phải làm, với anh cũng dần khẳng định chắc chắn là một điều, anh chính là anh, Tử Úy là Tử Úy, không là 1 trong ai khác. Anh yêu chúng ta vì chính họ, cũng tương tự muốn bọn họ yêu anh vì chính anh.

Quá trình yêu thương là quá trình học bí quyết tin tưởng, không bí quyết trân trọng ái tình của đối phương. Cho nên vì vậy tình cảm của anh ý công đối với các nhỏ nhắn thụ cũng từng bước một được xây dựng, dù cho có chậm, dù đôi lúc anh bao gồm hơi chậm trễ tiêu, nhưng cách suy nghĩ, cách anh tự vấn mình, kế tiếp cách anh đương đầu với chính tình cảm của mình khiến cho cảm xúc đó góp phần chắn chắn. Tình yêu của các bé xíu thụ cũng dần hình thành từng bước một, từ nghĩa, đến tín, rồi đến trọng, dù đôi lúc trải qua phong ba, đau thương, … nhưng sau cùng là tự khắc cốt ghi tâm tía chữ “Mạc Tử Úy”.

Không những vậy, ái giữa anh công và các nhỏ xíu thụ, với mọi người đều là 1 phương cách biểu thị hoàn toàn khác nhau. Lắp thêm lỗi mang đến mình tất yêu nhớ rõ là ngơi nghỉ chương nào, cũng không thể viết lại đúng chuẩn câu nói của Mạc Tử Úy, nhưng có thể hiểu rằng: tình yêu, tất cả khi đề xuất dùng tiếng nói để biểu đạt, có khi chỉ cần dùng trái tim nhằm cảm nhận. Mỗi bé nhỏ thụ là một trong tính cách khác nhau, phải phương thức yêu với được yêu thương cũng trọn vẹn khác nhau. Hồi đầu cơ hội mình bắt đầu đọc thì còn cảm thán khôn cùng nhiều, suy nghĩ rằng nguyên nhân với người này Tử Úy có thể mạnh mồm nói câu “ta yêu ngươi”, tuy nhiên với người khác anh chỉ âm thầm dùng đôi mắt, trung khu hồn và khung hình mình diễn tả theo “phương thức cổ truyền” *nghĩa là nhị ta thuộc kéo nhau lên giường giải quyết và xử lý mâu thuẫn nội bộ*. Thấy những bé xíu thụ trước tiên phải ngùi ngùi nuốt đắng cay vào lòng mà chịu đựng không nổi luôn. Nhưng tiếp nối mới hiểu rõ rằng, kia là phương pháp yêu của Tử Úy. Trên đời này không có bất kì ai giống ai, 7 fan họ mỗi cá nhân là một thành viên riêng biệt, anh sẽ không còn dùng fan này cố gắng thân cho người kia, đề xuất với từng người bầy họ, anh cũng dùng chính tâm ý của mình, phần trọng điểm ý chỉ dành riêng cho đúng một mình người đó mà diễn tả tình cảm. Vì chưng vậy, xuyên suốt bộ truyện, mình có thể cảm dìm được, với 7 nhỏ bé thụ, mỗi phân đoạn tình cảm gần như đặc biệt, khác nhau, không thể trùng lắp. Đó cũng chính là một trong những điều đã hấp dẫn mình.

Nhưng thường nói tới ái, luôn kèm theo với loại gọi là ích kỷ thuộc khao khát độc chiếm. Điều đó thể hiện rất rõ ràng ở Tử Úy. Một lúc anh đã xác thực được cảm xúc của mình, thì đừng ai mong đụng tới được “người của anh”, từ phái mạnh tới nữ, trường đoản cú ấu cho tới lão … chỉ cần ai bao gồm ý vật dụng với 7 người họ là anh sẽ khiến người đó điên hòn đảo bằng cái đầu “bỉ” vô hạn của mình. Tuy vậy với 7 “Thần thụ” tê thì sao? Chẳng lẽ đàn họ không ai có mong muốn độc chỉ chiếm Tử Úy giỏi sao? thật lòng nhưng nói, sự ích kỷ cùng khao khát độc chiếm của 7 tín đồ họ có lúc còn cao hơn cả phiên bản thân anh công nữa cơ. Với thật sự đây cũng là nét chấm phá vô cùng độc đáo của tác giả. Độc đáo ở chỗ, 7 người họ ko chỉ đơn giản là số đông nam nhân cùng yêu một người nam nhân, mà 7 fan họ cũng đó là tri kỷ, là đồng bạn của nhau nhìn trong suốt 1000 năm, thuộc trải qua hết thảy phần lớn khổ nạn, cùng nhận thấy hết thảy đa số tai ương … thân 7 người bọn họ đã dần dần hình thành một tua dây cảm xúc gắn bó, kết nối họ lại với nhau, và tình yêu đó có lúc còn quý giá, quan trọng đặc biệt hơn cả chữ “ái”. Có những lúc chính anh công cũng cảm thán về mối quan hệ giữa 7 bạn họ với nhau, và thiết yếu anh công cũng đã phải ganh với chính mối quan hệ đó. Cũng chính vì có sự liên kết nghiêm ngặt đó, nên không hề nghi ngờ vì sao 7 người họ lại yêu thuộc 1 người nam nhân. Có thể ngay từ trên đầu tiếp cận chỉ bởi vì hai tự trách nhiệm, vì muốn giải tội, 7 người họ mỗi người một tại sao khác nhau, nhưng tiếp nối cũng dần phải lòng và gật đầu “quy phục dưới trướng” *nằm bên dưới aka bị đè* vô điều kiện.

Điều cơ mà mình nói độc đáo đó là cách ghen của 7 tín đồ họ.

“Mỗi người lũ họ, người nào cũng là một người bị những người khác đố kỵ, đôi khi cũng là người phải đố kỵ với người khác.”

“Việc gì đến cũng đề xuất đến.”

“Thay vày dùng công sức tranh chấp coi ai được gì ai mất đi, thà rằng dùng để quý trọng phần ngọt ngào và lắng đọng chỉ dành riêng riêng một mình mình thì hơn.”

7 người họ, người nào cũng từng ai oán phiền trong khi thấy Tử Úy nhẹ nhàng ôn nhu với những người khác, đau khổ khi thấy trái tim của Tử Úy “ái” một fan khác, băn khoăn lo lắng khi thấy Tử Úy phân chia sẻ cảm hứng với bạn khác mà chưa hẳn với mình … Càng đau khổ hơn lúc chính bạn dạng thân họ có thể cảm nhận cụ thể nhất mọi khi Tử Úy bước đầu nhận ra tình cảm của bản thân với một fan nào đó trong số bầy họ, vì chưng trái tim với linh hồn họ vẫn hòa có tác dụng một với Tử Úy ngay từ tích tắc giao gửi bạn dạng thân mình cho anh.

“Thà rằng đắn đo thì thôi, biết rồi sao nỡ quảnh ngơ mang đến đành”

Nhưng họ hoàn toàn có thể làm gì đây, lúc tình địch của mình cũng đó là những người chiến hữu thân mật nhất của họ. Họ tất cả thể gật đầu đồng ý vì một chữ “ái” nhưng từ quăng quật hết thảy sao? Như đã nói ngơi nghỉ trên, chỉ một chữ “ái” ko thể làm ra được điều gì cả, dù cho có độc chiếm được anh công thì bản thân bọn họ cũng thiết yếu thấy hạnh phúc, vì những người dân thân mến nhất của mình đang đau đớn.

Từng loại chữ, từng câu truyện … miêu tả rõ nét loại đau âm thầm lặng, nhưng cũng khá sôi động của các nhân vật. Yêu mang đến điên cuồng, yêu cho si mê, yêu đến bất chấp tất thảy … quanh đó cái nghĩa. Họ rất có thể vì một fan nam nhân nguyện ý trường đoản cú bỏ xa hoa phú hội, nguyện ý làm thương tổn cho người đã dành tình ý mang lại mình, nguyện ý khuynh tẫn dương thế … tuy thế họ tất yêu làm tổn hại 6 người chiến hữu thân thiện của mình. Cùng với Tử Úy là tình, cùng với 6 người còn sót lại là nghĩa, họ chấp nhận sẻ chia để có thể níu kéo nhì từ đó được vẹn nguyên. Thậm chí cho mặc dù có phẫn nộ do ghen đến mức nào đi nữa, thì họ cũng chỉ thể hiện bằng một phương thức rất quan trọng đặc biệt ở riêng lũ họ, vừa rất có thể cho anh công biết rằng “Ta sẽ đau lòng” để anh công biết họ bao gồm yêu mới bao gồm ghen, mới đau lòng; dẫu vậy cũng vừa có thể nói với những người dân bạn còn lại của mình “Ta ko có gì cả, đừng phiền lòng” để trấn an họ, vì mọi người họ không thích nhìn thấy chúng ta mình khó khăn xử bởi vì mình. Thật lòng mình vô cùng ngưỡng mộ quan điểm nhận và hành xử trong sự việc tình cảm của các nhỏ xíu thụ. Quả thật đôi lúc mình cũng cảm giác ghen giùm mang lại anh công ngơi nghỉ mấy trường vừa lòng này, ghen với sự liên kết giữa 7 bé thụ. Có cảm giác như tác giả không chỉ có xây dựng tình yêu thân các bé bỏng thụ cùng với anh công mà còn xây dựng luôn luôn cả tình các bạn giữa các bé nhỏ thụ cùng nhau nữa. Một tình yêu – một tình các bạn thật xứng đáng ngưỡng mộ.

Ba, biện pháp xây dựng tình huống truyện. Quả thật bộ này có tình tiết khá là kịch tính. Do thời gian hóa giải nàn kiếp của Xuất Vân thừa ngắn, cộng thêm hành trình “cưa đổ, hạ gục” các bé nhỏ thụ phải thực hiện “tốc chiến tốc thắng” để có thể nhanh chóng chấm dứt được nhiệm vụ đè nặng trên vai *nói trực tiếp ra là mau chóng xong truyện đó* đề nghị tính tàn khốc cũng vì vậy mà lại tăng cao hơn nhiều. Nhiều trường hợp phát sinh cùng biện pháp xử lý tình huống rất logic. Các tình huống đan xen thân huyền huyễn và hiện đại, chồng chéo cánh giữa những lại cổ thuật cùng những phát minh tân tiến khiến nó như vô tình lại như hữu tình ăn khớp với nhau. Không rất nhiều vậy, việc xen lẫn giữa quá khứ và bây giờ cũng là một lý do khiến tình tiết rõ ràng hơn, không quá dài loại nhưng lại vừa đủ *nhìn lại, mang lại tận 210 chương ~~~* quả tình công nhận kỹ năng của người sáng tác vô thuộc phong phú, có thể đưa vào biết bao phát minh cùng cách tiến hành nghiên cứu cụ thể cụ thể, khiến cho mình mở rộng tầm đôi mắt *quả thật đọc chấm dứt mới biết được ai phát minh sáng tạo ra gương, ai đưa ra được gia vị, haizzz, quả tình mình buộc phải phải đọc thêm nhiều sách lắm*. Từ trên đầu đến cuối truyện, những sự kiện đều phải sở hữu sự nối liền, sản xuất hình không khí đa chiều, khiến cho ta vừa rất có thể đọc được cốt truyện ở đây, sinh hoạt kia, cầm cố được thực trạng lúc này, cơ hội nọ …

Quả thật đó là bộ đầu tiên rất có thể khiến mình vừa đọc hoàn thành liền chớp nhoáng ngồi đánh ra cái bài bác này, do không thể nhịn nỗi được ~~~ Thật mong muốn là có thể tìm được một cỗ nào cũng như Tam thê tứ thiếp và Xuất vân thất tông “tội”, NP vậy bắt đầu là NP chứ.

Haizzzz, trường đoản cú dưng mong muốn chị Tuyết Tuyết (3T4T) cùng chị Li Miêu R (XV7TT) ra được thêm cái phiên ngoại nào nữa thì ra đi, chứ “Hoàn” vậy, tiếc nuối ~~~

P/s: thời gian nào thủng thẳng ngồi phát âm lại rồi viết dòng mạn đàm về nhân thứ quá. Thiệt sự là mê say anh Tử Úy quá đi *thứ lỗi cho em nha anh Tần Chính*