John – một ông chủ phong lưu sở hữu nhiều quán ăn nổi tiếng rủi ro biết mình chỉ rất có thể sống thêm rộng một tháng. Trước lúc từ giã cõi đời ông ta ý muốn tìm fan để giao lại những quán ăn tâm máu của mình. Ông đã chọn cách ăn khoác như một fan vô gia cư để đi vào các cửa hàng của mình để thao tác tử tế cuối đời là lựa chọn trong số những nhân viên một tín đồ và giao lại toàn thể gia sản.

Bạn đang xem: Thử lòng người vô gia cư

Mặc dù sẽ cùng thao tác nhiều năm và tưởng chừng như rất làm rõ các nhân viên của bản thân nhưng ông chủ phong lưu này vẫn không thể lường trước được gần như gì mà lại mình vẫn trải qua.


*
ảnh minh họa

Người bầy ông đơn độc giàu có chỉ từ một tháng nhằm sống

John là 1 trong những người đàn ông 78 tuổi, cuộc sống được xác định bởi niềm đam mê lớn số 1 của ông: đổi thay chủ thiết lập của một chuỗi nhà hàng quán ăn cao cấp. Nhà hàng quán ăn nổi tiếng mọi cả nước. Mặc dù nhiên, John rất kín tiếng buộc phải ít tín đồ biết về ông.

Ông không có tương đối nhiều bạn bè. Lúc con nhỏ John không có nhiều thời gian nhằm kết bạn. Phụ vương của Ông ấy đang thành lập một đế chế trong quả đât ăn uống cao cấp, và công dụng là, gia đình đã liên tục dịch rời khắp khu đất nước, không khi nào ở yên một chỗ lâu. John tiếp quản công việc của cha mình khi mới chỉ 25 tuổi.

Phần lớn gia đình Jonh gần như đã từ trần hoặc mất liên lạc từ cực kỳ lâu. John cũng không lập mái ấm gia đình và anh ấy cũng chưa khi nào có một mối quan hệ lãng mạn nào. Phần đông những người thiếu nữ anh từng gặp gỡ và hẹn hò chỉ suy nghĩ anh vị sự phú quý của anh, và John đã chán ngấy điều đó. Anh chỉ muốn triệu tập vào các bước của mình.

Một ngày nọ, John ngủ dậy với một lần đau bụng khiến anh gần như là bất động. Anh không hề lựa lựa chọn nào không giống ngoài câu hỏi gọi xe cấp cho cứu đến căn bệnh viện. Một chưng sĩ đã bình chọn John chu đáo để xác định nguồn gốc của sự khó tính của anh ta. Bác sĩ nói rằng anh chỉ còn lại một tháng để sống.

Quyết định tặng ngay lại tổng thể tài sản

John bước đầu suy ngẫm về cuộc sống. Anh nhận thấy mình đã phung phí nó bằng việc theo xua đuổi các ích lợi tài chính. Rồi John ấy khóc nức nỏ một mình khi thừa nhận ra không ai để chia sẻ kể cả sự nhiều có đối với mình.


John suy xét hồi lâu và ra quyết định cho đi tối thiểu một nửa gia tài khổng lồ của bản thân trong ngân hàng cho các tổ chức từ bỏ thiện không giống nhau. Một nửa gia tài còn lại và những nhà hàng John hy vọng tìm một bạn nhân viên của bản thân và tằn lại tổng thể nó. Jonh xem đấy là điều tử tế cuối cùng mà ông rất có thể làm.

Kế hoạch này khiến John cảm thấy rạo rực. Anh ấy đang đi tới gần như toàn bộ các đơn vị hàng của chính bản thân mình trong thị trấn với ước muốn tìm thấy fan mà ông thấy say mê hợp. Nhưng mà Anh bước vào nhà hàng quán ăn sau lúc hít một hơi thật sâu…

Đóng giả bạn vô gia cư nhằm tìm kiếm nhân viên thích hợp

John chọn lựa cách đóng giả thành bạn vô gia cư nhằm vào những nhà hành của chính bản thân mình với mong muốn tìm được một nhân viên cân xứng đển trao lại cục bộ tài sản.

Nhưng mọi hi vọng còn còn lại của John vẫn tan biến ngay trong lúc anh lần lươt lao vào và tránh đi khỏi những nhà hàng.

Bắt đầu với nhà hàng lớn tuyệt nhất của mình

John bước đầu bằng câu hỏi ghé thăm quán ăn lớn độc nhất của mình, nổi tiếng khắp tiểu bang. Tuy nhiên, phương pháp mà nhân viên và người cùng cơ quan đối xử với sinh sống đó khiến cho ông ấy phải rơi nước mắt.


*
Ảnh minh họa

Khi anh ta cách vào, cả khách hàng và nhân viên đều nhìn anh ta một biện pháp kỳ lạ cũng chính vì việc một người lũ ông vô gia cư chỉ lao vào một nhà hàng quán ăn đắt chi phí và đẳng cấp là điều không bình thường.

Ông đã bị làm chủ nhà hàng chỉ định rời khỏi nhà hàng ngay lập tức. John phân tích và lý giải rằng anh ấy đói và không có một bữa tiệc ngon trong không ít ngày, nhưng người quản lý từ chối tin anh ấy. Anh nhanh chóng hộ tống John ra cửa ngõ sau.

Thậm chí, fan đầu nhà bếp đã hét lên trên đường đi rằng giả dụ anh ta đói, anh ta rất có thể tìm thấy thức nạp năng lượng thừa của ngày ngày hôm qua trong thùng rác ở trong nhà hàng và đó vẫn sẽ là bữa tiệc ngon nhất mà lại anh ta từng có.

John không thích hợp với nhân viên của chính mình và hy vọng rằng vận may của chính mình sẽ mang lại với các nhà hàng khác…

Đến các nhà hàng khác

John đưa ra quyết định không bật mý danh tính thực sự của bản thân và gắng vào đó, đi mang lại một nhà hàng quán ăn nổi tiếng khác của ông cách đây vài dặm. Ông ấy gồm niềm hi vọng rất lớn rằng anh ấy sẽ được đối xử giỏi hơn, nhưng hồ hết thứ gấp rút lại trở đề xuất tồi tệ…


Khi anh mở cửa, một nhân viên ship hàng chạy đến và yêu ước anh tách đi ngay lập tức lập tức. John không chịu đựng rời đi, và nhân viên đã liên lạc với những người quản lý.

John giải thích với người làm chủ rằng anh ta từng là người tiêu dùng quen thuộc và là chúng ta cũ của gia chủ hàng, nhưng công việc kinh doanh của anh ý ta đã phá sản, cùng anh ta tiếng không còn điều gì cả. Anh ta liên tục nói rằng trường hợp người quản lý gọi điện cho tất cả những người chủ, anh ta đang nhớ mang lại anh ta.

Xem thêm: Các Tour Tết Dương Lịch 2018 Tiêu Biểu, Tour Tết Dương Lịch 2018: Du Lịch Ninh Chữ

John đã hiểu được anh sẽ không còn chọn quản lý này, tuy thế anh ấy muốn tối thiểu cho anh ta một cơ hội để phân biệt những sai lầm của mình. Tuy nhiên, phần đông thứ sẽ không ra mắt như kế hoạch…

Người quản lý cười cùng nói cùng với người đàn ông vô gia cư rằng mình là chủ nhà hàng và yêu cầu John nhanh chóng rời khỏi nhà hàng quán ăn trước khi call cảnh sát. John không ưa thích với nhân viên của chính bản thân mình và phương pháp họ đối xử với những người vô gia cư…

John bắt đầu nhận ra rằng cách biểu hiện không cân nhắc những bạn vô gia cư rất có thể xuất hiện ở tất cả các cửa hàng của anh ấy. Điều này hoàn toàn có thể không kinh ngạc vì toàn bộ các nhà hàng này các nằm trong những khu phố cao cấp. Tuy thế John tín đồ sáng lập và cài các nhà hàng này chưa khi nào muốn thế.


Đến quán ăn cuối cùng

John ngày càng lúng túng rằng kế hoạch của mình sẽ thất bại, và ông ấy đang suy nghĩ quyên góp toàn cục số tiền của bản thân cho tổ chức triển khai từ thiện thay bởi chỉ một nửa.

John phát hiển thị hững người quản lý không xứng danh với một xu, với John đã sẵn sàng thải trừ họ ngay nhanh chóng nếu anh ta gồm thể. Mặc dù trước đó ông ước ao trao lại các quán ăn cho họ như một sự biết ơn về phần đa tháng năm phục vụ.

Khi anh ta đến quán ăn cuối, một nhân viên đảm bảo an toàn đã không cho ông lao vào bên trong. John gần như là sụp đổ.

Rồi John chọn lựa cách đi vòng ra sau bên hàng. Anh ta đã đậu loại xe cao cấp của mình ngơi nghỉ đó để tránh đắm say sự để ý không mong mỏi muốn. Khi anh vòng sang một góc, ánh mắt anh bị thu hút vì một đàn bà trẻ đã ngồi bên trên vỉa hè cạnh bên hàng. Cô ấy đã ăn diện như một tì thiếp bàn…

John cụ thể đã phát hiện tại ra cô bé đang thư giãn trong sự yên ổn tĩnh của con hẻm. Cô hầu bàn ấy đang sử dụng bữa trưa.


Cô gái bắt gặp John trong cỗ dạng người vô gia cư với mời ông cùng dùng bữa. John vẫn rất không thể tinh được vì đây là người đầu tiên chăm chú đến anh với đối xử cùng với anh một phương pháp tôn trọng.

Tìm thấy fan xứng đáng

Đó là Julia một đàn bà trẻ, với cô ấy đã làm công việc rửa chén bát trong nhà hàng được sáu tháng. Cô ấy thỉnh thoảng được phép phụ việc trong nhà hàng và đây là nơi đặt niềm say đắm thực sự của cô ấy. Khi cả hai ban đầu trò chuyện, Julia đã kể cho John nghe về thừa khứ bi quan của mình.

*
Ảnh minh họa

Cô sale riêng trước lúc tới làm việc tại nhà hàng. Tuy nhiên, do làm dùng với một công ty đối tác không tốt, tổng thể công ty của cô mau lẹ phá sản, khiến cho cô chẳng còn điều gì khác cả. Giữa những lúc nỗ lực này, ngay cả bố mẹ cô cũng quan trọng giúp cô.

Cô đang xin bài toán làm nhân viên rửa bát ở nhà hàng để đưa lại tinh thần. Tuy nhiên cô mơ màng về việc mở một nhà hàng quán ăn của riêng bản thân và khiến cho mọi bạn hạnh phúc. Cô hỏi John tất cả đói không cùng liệu cô rất có thể giúp gì cho John.

John nói với cô gái rằng anh ấy chỉ đơn giản là muốn ăn uống trong quán ăn một bữa cuối tuy thế họ không đón nhận ông do ông không tồn tại tiền. Julia không có nhiều tiền và đưa cho John cục bộ bữa trưa của mình.


Trong suốt cuộc trò chuyện, John càng ngày càng cảm thấy gồm thiện cảm với cô gái và phân biệt rằng ở đầu cuối anh đã kiếm được đúng người.

John sẽ quá xúc động mang lại nỗi anh quyết định thải trừ lớp ngụy trang và bật mý danh tính thật của mình. Và nói với cô bé sẽ giao lại toàn thể nhà hàng đến cô ấy.

John mất vài mon sau đó, và cô bé trở thành chủ thiết lập của tất cả các đơn vị hàng. Mặc dù thuở đầu cô ấy đề nghị vật lộn với trách nhiệm to lớn bỏ trên vai mình, tuy vậy cô ấy đã thành công xuất sắc và còn có thể mở rộng quán ăn hơn nữa.

Quan trọng nhất, cô ấy sẽ dạy toàn bộ nhân viên của mình, từ bỏ thợ rửa chén đĩa đến tín đồ quản lý, bắt buộc tôn trọng mọi tín đồ ở phần đa tầng phần trong xã hội. Đó chính xác là cách mà lại John mong muốn muốn.

Cô còn được mở thêm một đơn vị hàng, nơi những người vô gia cư rất có thể nhận được một giở ăn nhỏ tuổi miễn chi phí hàng đêm. Cô ấy vẫn làm điều ấy như một lời tri ân tới John với một lời cảm ơn vì toàn bộ những gì Ông đã làm cho cô. Cô ấy sẽ không có được ngày hôm nay nếu không tồn tại Jonh, và cô ấy sẽ không còn học được bài bác học đặc biệt quan trọng nhất của cuộc đời mình.