k href="/client/css/dropcap.css" rel="stylesheet" type="text/css" /> Đạo Mộ chữ ký – Lão Cửu Môn - nam giới Phái Tam Thúc ~ Chương 13 # mobile
*

Đạo Mộ bút ký – Lão Cửu Môn
*
ePub
*
Mobi/PRC A4A5A6
hị Nguyệt Hồng bước đi trong rạp hát, rạp hát ở bên này là vì khách đãi mèo ở tây-bắc quyên chi phí xây nên, rồi đem tặng kèm cho anh. Cũng ngần ngừ là tháng như thế nào năm nào, coi được một vở tuồng anh diễn, liền lặng lẽ cứ thế tặng kèm nguyên cả một sân khấu tuồng. Đáng nhớ tiếc lại chẳng hiểu quy củ, sảnh khấu lại hướng về phía Tây. Sân khấu nhắm tới phía Tây còn gọi là đài Bạch Hổ, trước lúc “trảm đài” tất yêu diễn kịch. Nỗ lực mà trên đây lại là quà fan ta tặng, văn khế mới được nhờ cất hộ đến từ thời điểm cách đó ba ngày, bây giờ nếu ko khai diễn thì cũng là điềm xui xẻo.

Bạn đang xem: Lão cửu môn nam phái tam thúc


Khuôn mặt anh gồm chút âu lo, cảnh báo tiểu nhị mấy chỗ những vết bụi bẩn, rồi cách ra sau sảnh khấu, quản ngại gia đã chuyển săng đồ diễn buổi tối nay vào trong. Cũng lại một khuôn khía cạnh cau có, sau thời điểm xếp giá vũ khí nhờ vào tường xong, lại vội vội vàng vàng bước lên trước châm hương. Vừa quay đầu thì thấy Nhị Nguyệt Hồng, bèn vội vàng chạy tới đón.
“Giờ ko kịp trảm đài rồi, đương gia, ngài xem có nên mời bát gia cho tới giúp bọn họ nghĩ bí quyết hay không?” quản gia lau mồ hôi, hỏi.
Nhị Nguyệt Hồng nhấn hương, mang lại trước bàn thờ, cung kính cắm hương, lạy tía lạy, rồi điềm nhiên nói: “Cậu ta phân âm khí và dương khí mà kiếm sống, chuyện sân khấu tuồng, có liệu được chăng?”
“Cho thêm cha đồng bạc, người nào cũng có giải pháp hết thôi.” Nhị Nguyệt Hồng thở lâu năm nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Đằng sau rạp hát là một cái sân, đằng sau cái sảnh là cổng sau, bên phía ngoài cánh cổng đó chính là bãi sông Tương. Cơ hội nay trăng mới ló, ánh trăng rải xuống mặt sông, có thể nhìn thấy những chiến thuyền chài đậu trên bãi.
Bên tê bờ sông đó là bến đò bên mình. Hôm nay bên ấy đèn đuốc sáng sủa trưng, trơn người đi qua đi lại, đó là những người dân dân rời quê chạy nàn xuống Tây Nam.
Ngày trước, mọi phố phường ngõ ngách đều đồn rằng, quân Nhật tất yêu đánh được cho đây đâu, ngờ đâu đâu, chớp mắt sẽ nghe thấy giờ đại bác bỏ ầm ầm rồi. Trong tim Nhị Nguyệt Hồng vẫn bình thản, “thay đổi”, so với anh nhưng nói, đó là 1 trong loại giầy vò.

Xem thêm: Vẽ Đồ Ăn Bằng Màu Nước Chủ Đề Đồ Ăn, 16 Vẽ Món Ăn Bằng Màu Nước


Anh nghe tiếng nước sông gồm chút xuất thần, ngồi xuống ghế mặt cửa sổ, cho đến lúc hồi thần lại, vẫn nghe thấy tiếng thanh la rộn rã trước rạp hát, bệnh tỏ bắt đầu có khách hàng vào rạp rồi. Khách hàng tuồng ngôi trường Sa đa số quen phương diện cả, khách tuồng nhiều ít cũng có thể có qua lại cùng với nhau, do vậy, anh bèn định hình lại tinh thần, ko suy tư gì nữa.
Quản gia nghe giờ thanh la trước rạp cơ mà giật mình, tuy rằng rạp hát của lão gia rất bao gồm danh tiếng, tuy vậy sao thanh la lại vang lên mau chóng như vậy, đài Bạch Hổ còn chưa trảm, thực có tác dụng ông không còn cả hồn. Vạch mành bước ra ngoài, chỉ thấy khách đã đi vào đầy bốn, năm bàn rồi, những bàn không giống thì toàn khách quen. Tuy nhiên, sinh sống loạt bàn mặt hàng phía sau có một tổ người mặc áo khóa ngoài lông Tây Bắc, team mũ Thát thêu hoa văn dân tộc bản địa thiểu số, bên cạnh hông đeo roi ngựa. Trong những số đó có một tên vậy đầu, trong mặc áo chẽn da beo vá chỉ vàng, trên người đeo đủ các loại dây xích nhăng nhít trang sức. Tên đó cũng không ngồi xuống, mà lẹo tay sau lưng, đi một vòng xay ngẫm một lượt sảnh khấu tuồng, vẻ mặt cực kỳ hứng thú, nói với ở trong hạ: “Đồ phương Nam tốt thì giỏi thật, dẫu vậy trông vẫn thực là chật hẹp, bủn xỉn bủn xỉn. Rõ ràng rạp hát ta tặng ngay mà xây thành cái các loại trông như kịch bóng vậy, chả trách thời điểm ta gởi tặng, Nhị Nguyệt Hồng cứ mấy lần từ chối, khó khăn lắm new chịu nhận, đến lúc ta tới đây mà anh ta còn chẳng thèm đích thân ra đón.”
Quản gia nghe vậy, nghĩ thầm té ra đây chính là vị khách hàng đãi cát đã tặng ngay rạp hát, cơ hội đó khi fan đến xin tặng đã khước từ mấy lần, chỉ sợ hãi loại tín đồ này vượt phiền phức. Bèn lập tức sai đứa nô lệ đến dâng trái cây. Ông cũng không bồn chồn gì, nếu đấy là loại gánh hát bình thường, gặp phải một số loại hào khách này lúc nào cũng phải kinh hồn bạt vía, nhưng đấy là địa bàn của trường Sa Nhị Nguyệt Hồng, cho dù cho là đứa đầy tớ cũng có thể có cả ối biện pháp xử lý.
Đứa đầy tớ bưng mâm hoa trái đi tới, chắp tay hành lễ với mấy bạn khác, cũng lưỡng lự nó nói vật gì mà mấy gã hào khách hàng đang ồn ã liền lập tức im bặt lại. Sau thời điểm quay về, quản gia bèn hỏi nó sẽ ứng phó nỗ lực nào. Đứa đầy tớ bèn nói: “Ngài quản ngại gia, nhỏ nói với đàn chúng, Nhị gia hiện giờ phải diễn, diễn xong sẽ mời bọn chúng bữa rượu, lúc này sẽ hát Hoa Cổ cho đàn chúng nghe.”
Quản gia nhíu mày: “Thằng rỡ này, Nhị gia sao rất có thể làm việc này. Diễn xong bọn chúng lại được thể nháo một trận.”
Đứa đầy tớ bèn đáp: “Ngài cai quản gia, diễn ngừng thì mời Nhị gia đi, con liền dẫn bọn chúng ra bãi ven sông, cho phía Đông Nguyệt Mãn Giang, cứ để bé hầu hạ là được.”
Đứa nô lệ liếc góc nhìn đám hào khách một cái, hờ hững đáp: “Vâng, làm hoàn thành việc là nhỏ về ngay, vừa nãy chúng tất cả nói, sảnh khấu này hướng phía tây là vì bọn chúng đến từ phương Tây, đây là có ý Nhị gia bắt buộc cống nạp cho chúng. Một câu này, nhỏ nghe kết thúc liền bực mình.”
Sắc khía cạnh quản gia buổi tối sầm lại, cũng ko đáp lời lại, chỉ chỉ định một câu: “Đám tín đồ này không nhất thiết phải báo Nhị gia đâu.” Nói chấm dứt bèn quay về phía sau sân khấu.
Nhị Nguyệt Hồng đã ban đầu hóa trang, lãnh đạm hỏi: “Ông với Trần so bì ở ko kể to nhỏ dại cái gì đấy?” quản ngại gia nhanh nhẹn đáp không tồn tại gì cả, thầm nghĩ về bữa này diễn trên đài Bạch Hổ, Nhị gia cứ vậy gượng rứa này vẫn là không ổn, hiện giờ lại sắp tới giờ rồi. Chỉ e sau này lại xảy ra chuyện. Bèn vội vội vã vàng lên thắp hương cho cha ông gia.
Bên này, Nhị Nguyệt Hồng lên đài khai diễn, toàn thể rạp hát ngay cả ở hiên chạy cũng hồ hết chật cứng người. Lúc Trương Khải Sơn mang lại nơi đã không còn chỗ ngồi nữa, bèn đứng ở hàng ở đầu cuối phía xa xa. Từ bỏ xa vẫn nghe mùi rượu nồng nặc, thấy mấy gã khách đãi cát đứng hàng sau, lại chú ý cả sảnh mặt đường đầy giờ đồng hồ reo hò hoan hô, vẫn rất sốt ruột rồi. Vẫn đứng đợi cho tới khi kết thúc, các thính khách hàng ai nấy phần đông chắp tay xin ra về, cai quản gia tiễn khách hàng từng bạn từng fan một. Trương Khải đánh bấy giờ bắt đầu chen lên, tiến về phía sảnh khấu, nói với quản gia: “Báo cùng với Nhị gia một tiếng.”
Quản gia vừa bắt gặp Trương Khải Sơn, bèn âm thầm cả tởm nghĩ, trái nhiên là xẩy ra chuyện rồi. Không ngóng ông đáp lời, đùng một phát phía sau Trương Khải sơn nghe “vút” một tiếng roi quất, quất tức thì trúng khía cạnh Trương Khải Sơn. Trương Khải Sơn hơi né ra, cơ mà mặt vẫn bị sượt một chút, không khỏi nhói đau.
“Đồ bé lợn, mang lại trước xếp trước, cho sau xếp sau, gọi không?” Gã áo domain authority beo chỉ xoàn giơ roi lên, “Cút sang một bên cho ông ” Nói ngừng lại ao ước giơ roi. Trương Khải Sơn luân phiên người, hững hờ nhìn gã, Áo domain authority Beo vừa nhìn, mau lẹ vụt roi. Đám tay chân đều vây kín xung quanh.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Đạo Mộ chữ ký – Lão Cửu MônNam Phái Tam ThúcĐạo Mộ chữ ký – Lão Cửu Môn - nam giới Phái Tam Thúchttps://kiemthetruyenky.vn/story.php?story=dao_mo_but_ky_lao_cuu_mon__nam_phai_tam_thuc
*