Theo lời Sơn nói thì chị Sơn là y tá ở khoa Hô Hấp dãy G, tầng dưới là dãy H khoa thần ghê , đây là sảnh phụ của bệnh viện nằm bên cơ đường và được nối bởi cây cầu vượt bắt ngang. Cây cầu này cũng khá u ám, vì nó là nhỏ đường tắt để lúc bệnh nhân nguy kịch cần cấp cứu thì sẽ được chuyển bằng đường này, có nhiều ca không qua khỏi và trút hơi thở trên cầu...

Bạn đang xem: Oan hồn trong bệnh viện

Một điều nữa , sau 22h đêm tất cả các cổng sẽ đóng lại , và cây cầu đó là nhỏ đường duy nhất để đến cổng chính dẫn ra ngoài bệnh viện.

Theo kế hoạch đặt ra , tôi sẽ đi một vòng quần thể G và H ... Lúc 0h. Đó là giờ thiêng, dễ gặp,...ngặt thêm một cái tôi sẽ phải đi một mình, Sơn không đi cùng vì phải lo tang ở nhà.


Trời ơi, cảm giác khó tả lắm , vừa sợ vừa kích thích ....

Đúng là khi người ta chờ đợi với cảm giác nôn nao (như là gần Tết này ) thời gian nó lâu ơi là lâu. Còn khi phải chờ đợi vào cảm giác lo lắng hồi hộp , thời gian lúc này nó cấp tốc như đồng hồ cát,...

9h ...

10h,.,.

Xem thêm: Cách Đổi Mật Khẩu Modem Wifi Fpt Trên Điện Thoại Mới Nhất 2021

11h....

Rồi cái gì đến cũng phải đến , đúng 12h đêm , lúc bác sĩ và y tá đã nghỉ , bệnh nhân cũng như thân nhân cũng đã ngủ , chỉ có khoa cấp cứu và vài phòng túc trực đêm còn làm việc sáng đèn , nhưng nó nằm bên sảnh chính , còn chỗ tôi phải đến là bên sảnh phụ , tức là phải qua cây cầu ....

Bảo vệ cũng không phiền hà gì mấy , vì tôi là thân nhân đủ cớ để đi lòng vòng vào bệnh viện mà không bị hỏi han.

Cái form cảnh lúc này rõ ràng rất u ám. Trời về đêm đã lạnh , yên tĩnh đến đáng sợ, tiếng bước chân của tôi lúc này nổi bật hơn hẳn, tôi cứ đếm nhẩm bước chân của mình làm sao để cho thật đều ,(lúc ấy chẳng hiểu sao chỉ cần nghịch một bước xuất xắc mình đã dừng mà vẫn nghe chắc xỉu tại chỗ ...).à còn có tiếng tim đập nữa , có lẽ bạn đọc cũng hiểu được cảm giác của tôi lúc này khi một mình lang thang trong bệnh viện không một người về đêm rồi....

Hành lang, nhà vệ sinh , khuôn viên bệnh viện, các phòng dãy,....vẫn chưa thấy gì ....(các bạn có theo dõi facebook tôi chắc cũng đã cập nhật được album hình hơi bị ghê ...)

Tôi bèn lấy điện thoại và chụp lại những cảnh tôi mang đến là u ám nhất , biết đâu mình không thấy , nhưng khi lên ảnh thì hiện sao....

Kết quả , là mười mấy tấm chẳng thu được gì , thất vọng, và...nhẹ nhõm thở phào trở về , mặc dù tôi đã chuẩn bị tinh thần để "gặp" ....

Ngủ một giấc mệt mỏi không mộng mị, cho tới sáng....

" Alo , anh Sơn ơi , em làm theo lời anh , nhưng không thấy gì hết..."

" Ừm,...có lẽ Nhân không có duyên hoặc chị của mình không đến Nhân thấy rồi...."

" Nhưng em có cảm giác lạ lắm , em tin những lời anh kể , em không bỏ cuộc đâu , em sẽ tiếp tục giúp anh . À à .. Anh Sơn nhưng em có chụp hình lại, cũng mười mấy tấm , nhưng kết quả cũng chẳng có gì lạ..."

" Ok , không sao đâu , hay là bạn thử up lên facebook xem , biết đâu có những người nhẹ bóng vía sẽ phát hiện ra điều gì đó ..."