(GDVN) - "Chúng em cũng có thể có những lúc si mê chơi, hầu hết lúc ngỗ nghịch quậy phá, làm thầy cô phiền lòng…nhưng thầy cô vẫn luôn sát bên nhắc nhở, hễ viên...".

Bạn đang xem: Cha mẹ cho em một hình hài

Đó là đều dòng trung khu sự của một độc giả, một học viên trong lá thư gửi mang đến báo điện tử GDVN lúc nhớ về những người dân thầy, người cô của chính mình trong ngày kỷ niệm 20/11. Nội dung bài viết có ý nghĩa sâu sắc như một lời chúc, một bó hoa tươi thắm dâng tặng các thầy cô với lời cảm ơn chân thành của doanh nghiệp này cho với những thầy giáo viên nói chung và người thầy đã dạy bảo mình lên người nói riêng.

*

Báo GDVN xin trân trọng nhờ cất hộ đến bạn đọc bài viết của fan hâm mộ này.


Thưa thầy cô, tính từ lúc ngày trước tiên em bước đi vào thành phố Hồ Chí Minh, ngày đầu tiên em được thầy cô tư vấn, trả lời tận tình về môi trường học tập, về cuộc sống thường ngày nơi đây, em sẽ thật sự thấy hình hình ảnh thầy cô rất thân thuộc. Em thấy rất nóng lòng, khi mình có cảm giác, thầy cô giống như những cô chú sản phẩm xóm thân thuộc nơi vùng quê xa tít mình đã ở.


Xem thêm:

Rồi ngày tháng trôi đi cùng với bao kỷ niệm, em được thầy cô dạy dỗ bảo, chỉ dẫn, vừa học, vừa làm, vừa biết đối nhân xử thế, vừa hiểu sự phức hợp của cuộc sống, sự đa dạng mẫu mã trong vận động kinh doanh, cũng tương tự cách mình cầm lại ý chí, trên con đường học vấn và lập nghiệp. Em nhớ gần như tháng ngày cô nấu cơm trắng chay cho ăn, dù cô không hề đun nấu lần nào, em nhớ đầy đủ lúc thầy nhắc về bé đường gian nan khi thầy đi học, lúc thầy cô khởi nghiệp vất vả như ra sao…Thầy cô quan tâm học trò như bé cháu trong nhà, luôn động viên, nhắc nhở.

Chúng em cũng có những lúc mê mệt chơi, hồ hết lúc ngỗ nghịch quậy phá, làm thầy cô phiền lòng…nhưng thầy cô vẫn luôn kề bên nhắc nhở, cồn viên, hãy tất cả gắng học tốt, để không khỏi phụ lòng công ân cha mẹ, thầy cô…

Rồi một ngày kia, trong hàng ngàn học sinh, có chúng ta thi đậu có chúng ta thi rớt…vui bi đát lẫn lộn…trong đó, em là đứa học trò được thầy cô quý mến, đã làm cho phụ lòng thầy cô, tía mẹ, họ hàng với xóm làng…

Em đã không còn niềm tin vào tương lai nữa…em sụp đổ, thất vọng, và mong mỏi trốn chạy đâu này mà thôi. Mặc dù nhiên, thầy cô, gia đình và bằng hữu đã rượu cồn viên tuyến phố vào đời không chỉ có có đại học, mà còn có nghề, gồm trường trung cung cấp v.v. Thầy cô bảo con đường đến thành công xuất sắc nếu dễ ợt đi thì ai ai cũng đến được hết, vậy đem đâu ra có thi đại học, đem đâu ra có chữ thành công và thất bại…


Em cảm ơn thầy cô, cảm ơn ba mẹ, cảm ơn các bạn bè, buôn bản giềng và cảm ơn toàn bộ đã mang lại em niềm tin, mang lại hi vọng, để em có thể đứng dậy sau những lần vấp ngã.

Em đã thi đh lần ba, với em vẫn đậu…Sau cha năm ra trường, em đã hoàn toàn có thể tự tin phi vào đời, đi làm, mở công ty, học thêm nhiều hơn thế nữa và góp 1 phần công mức độ vào đời.

Thưa thầy cô, một chữ cũng thầy, nữa chữ cũng thầy. Em lừng khừng thầy cô tất cả đọc được chiếc tâm sự của em không, cơ mà em vẫn luôn luôn một lòng nhớ ơn thầy cô, cầu ước ao thầy cô và gia đình luôn bạo gan khỏe an toàn để thầy cô còn rất có thể đóng góp và dìu dắt các thế hệ rộng nữa.

*

Thưa thầy cô, vẫn hơn 10 năm trôi qua, 10 năm không quá nhiều nhưng cũng không ít đủ làm cho một người trưởng thành và nắm đổi. Đối với em, thầy cô luôn là bậc đáng tôn kính như phụ huynh mình. Phụ huynh cho bản thân hình hài, còn thầy cô đến em kiến thức và trí tuệ.

Sách vở cũng là thầy vậy báo chí cũng là fan thầy bắt buộc không thầy cô. Thiết yếu những kênh thông tin này, vẫn giúp bọn họ mở sở hữu kiến thức, bao gồm cái quan sát đa chiều về cuộc sống. Bằng hữu và mọi fan mà bất kể ai, cho mình một lời khuyên, 1 phía dẫn, một kinh nghiệm gì đó, cũng là thầy bắt buộc không ạ!

Nhân đây, em kính nhờ cất hộ lời cảm ơn đến những báo chí, những phương tiện truyền thông, cùng các các bạn đã cùng đang làm quá trình ở các đơn vị này, đã hỗ trợ chúng em bao gồm thêm một fan thầy âm thầm lặng chia sẻ kiến thức cho việc đó em. Em chúc cho quý báo luôn vững táo tợn và sát cánh đồng hành cùng nhân dân, cùng rất nhiều người.